13 Suy nghĩ về câu nói: Lương y như từ mẫu mới nhất

Đề bài: Suy nghĩ về câu nói: “Lương y như từ mẫu”

Bài Làm

Từ hồi còn rất nhỏ tôi đã rất thích thú với hình ảnh những người bác sĩ làm việc cần mẫn, với bộ quần áo trắng tinh, dài ngang gối, cổ đeo ống nghe, bước chân nhanh nhẹn như chẳng hề biết mệt, cảnh những cô ý tá ân cần chăm sóc người bệnh như chính người thân mình một cách chu đáo. Và hơn hết, thật nể phục khi họ đã cứu sống biết bao nhiêu con người, đem lại hạnh phúc cho biết bao gia đình, không có họ không biết cuộc sống này sẽ đáng sợ ra sao. Đấy cũng chính là ước mơ mà tôi đã nung nấu từ rất lâu, được tự tay cứu giúp những sinh mạng thiêng liêng, góp một phần sức lực bé nhỏ cho xã hội.

Nếu chưa từng là một người y bác sĩ, có lẽ sẽ chẳng ai hiểu nổi những gian khổ, khó nhọc mà họ từng trải qua. Đầu tiên là bảy năm học tập không ngừng nghỉ, bao mồ hôi đã rơi cho việc góp nhặt từng con chữ, từng kinh nghiệm quý báu mỗi ngày. Mỗi mùa thi qua là một cuộc vật lộn với giấy bút, mỗi đêm thức trắng trực với hai mắt cay xè. Cuộc chiến đấu với tử thần giành giật lấy từng mạng sống dường như chưa bao giờ ngừng nghỉ. Những gian nan ấy chẳng qua chỉ là bước khởi đầu, là đoạn nhạc dạo trong liên khúc thăng trầm của cuộc sống.

Xem thêm:  Tưởng tượng em được gặp gỡ nhân vật ông Hai trong truyện ngắn “Làng” của nhà văn Kim Lân và trò chuyện cùng ông về những ngày tháng đi tản cư. Hãy kể lại cuộc gặp gỡ đó

“Lương y như từ mẫu” có thể hiểu như người mẹ thứ hai của chúng ta, khi có bất kì chuyện gì xảy ra cũng luôn ở bên ta túc trực, chăm sóc. Có ai hiểu được, nhiều khi chính bác sĩ là người đứng ra kí giấy xác nhận cho những bệnh nhân không có gia đình, người thân bên cạnh. Nhiều áp lực, sức ép công việc đè nặng lên đôi vai của những người áo trắng. Có đôi khi, họ cũng cáu gắt, nhưng không vì thế mà họ bỏ mặc bệnh nhân. Sứ mệnh của họ là những lương y cứu giúp con người nên hãy cảm thông và bỏ qua những điều nhỏ nhặt nhất.

Tôi đã nghe được ở đâu đó rằng: “Không ai làm giàu bằng nghề y cả, làm giàu bằng mạng sống của người khác thì hãy xem lại đạo đức nghề nghiệp mà người hành nghề cần thực thi”.

“Lương y như từ mẫu” người mẹ hiền của xã hội, cần được tôn trọng và yêu quý. “Cứu một mạng người hơn xây mười tòa tháp”, nhưng đôi khi chỉ cần một lời khen, một lời động viên, an ủi có khi sẽ là cả một động lực lớn giúp họ luôn hoàn thành tốt sứ mệnh của mình. Chúng ta cần động viên sâu sắc và yêu quý các bậc lương y vì họ đã cứu người bệnh khỏi cánh của tử thần. Con người dù có sở hữu nền y học hiện đại, tiên tiến đến đâu thì vẫn luôn cần đạo đức nghề nghiệp, tấm lòng nhân ái, hết lòng vì người bệnh như chính người thân của mình.

Xem thêm:  Cảm nhận của mình về bài thơ Cảnh ngày hè của Nguyễn Trãi

Đi nhiều mới biết, cuộc sống có quá nhiều chông gai, bất kì một nghành nghề nào cũng vậy, cũng có những cái gian nan, nhọc nhằn. Cần lắm sự yêu nghề, tận tâm với công việc để cùng vượt qua khó khăn trong cuộc sống, đưa những người xích lại gần nhau hơn, xã hội ngày một đi lên.